chet di song lai Bệnh viện trả về để gia đình lo hậu sự, thậm chí nằm bất tỉnh 20 ngày, tim ngừng đập 15 phút nhưng họ bất ngờ tỉnh lại, sống khỏe mạnh.
Đó là những ca chết đi sống lại hi hữu, khoa học cũng chưa có lý giải rõ ràng, chính xác về những điều kỳ diệu này.
Rút ống ô xi chờ chết …lại sống
Một bệnh nhân đã bị bác sĩ "chê", cho gia đình đưa về để lo mai táng đã sống lại. Sự việc hi hữu này vừa xảy ra ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa tối 19/2.
Tối 18/2, ông Nguyễn Văn Mừng, 79 tuổi, trú tại phường Vạn Thạnh, thành phố Nha Trang- Khánh Hòa được bệnh viện chẩn đoán bị nhồi máu não, xẹp phổi, tâm phế mạn (bệnh tim)… không thể qua khỏi, bác sĩ khuyên người nhà đem về lo an táng. Tuy nhiên, đến chiều 19/2, cả nhà ông Mừng vui mừng khôn xiết khi ông... thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nói được, ăn uống bình thường.
Anh Nguyễn Văn Hoàng, con trai ông Mừng cho biết, trưa 17/2, ông Mừng uống lon nước tăng lực xong thì loạng choạng, bất tỉnh và được đưa vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa. Các bác sĩ chẩn đoán ông Mừng không sống sót qua khỏi tối 18/2, nên đã làm giấy ra viện để gia đình đưa ông Mừng về mai táng.
Người nhà chuẩn bị quan tài, dựng rạp, gọi con cháu từ nơi xa về để chờ giờ tốt thì rút ống truyền ô xy. “Điều lạ là khi vừa rút ống xong, ba tôi cử động được tay. Sau đó ông chỉ vào ống thở, rút ống thở ra ông nôn đàm ra hết thì tỉnh lại” - anh Hoàng nói.
Bác sĩ Cao Việt Dũng, Phó GĐ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa, cho biết đây là trường hợp có thể xảy ra khi tiên lượng của bác sĩ không chuẩn. Bệnh viện sẽ ghi nhận và kiểm tra lại trường hợp này.
Bệnh viện trả về, người lạnh toát bỗng đi đứng bình thường
Bệnh nhân Trần Thị Bé Năm (23 tuổi, trú tại xã An Hòa Tây, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre) được cho là bị ung thư giai đoạn cuối... bỗng dưng khỏe lại. Sự việc hy hữu này xảy ra ngày 9/9/2012.
Cô Năm, con của một gia đình nông dân ở xã An Bình Tây, huyện Ba Tri, từng thi đậu vào Trường Trung cấp Kinh tế Âu Việt (khoa Du lịch) năm 2007.
Đến năm 2008, các bác sĩ phát hiện cô mắc căn bệnh ung thư xương hiểm nghèo. Vào giữa năm 2012, bệnh của cô càng trầm trọng, gia đình phải đưa đi điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Bệnh quá nặng, ngày 7/9/2012 gia đình đã đón Bé Năm về nhà bằng băng ca, cơ thể lạnh toát, nằm mê man không biết gì.
Tất cả mọi thứ chuẩn bị "hậu sự" từ chiếu, quần áo, nơi chôn cất… đều được người nhà chuẩn bị xong. Họ hàng, chòm xóm cũng đến đông đủ. Tuy nhiên đến sáng ngày thứ 3 thì Bé Năm tỉnh dậy và đi đứng được trong sự ngỡ ngàng của người thân và hàng xóm.
Bác sỹ Trương Thị Vúng (Bệnh viện Đa khoa Nguyễn Đình Chiểu,- Bến Tre) cho biết trường hợp "hồi sinh" của bệnh nhân Trần Thị Bé Năm là điều kỳ diệu mà khoa học chưa giải thích được. Tuy nhiên, cũng có thể bệnh nhân Bé Năm khỏe mạnh trở lại có thể là do tác động tổng hợp của các biện pháp điều trị Đông-Tây y kết hợp.
Cụ bà chết trôi sông suốt 5 giờ bỗng sống dậy
Đó là trường hợp của bà Nguyễn Thị Dí (69 tuổi, ấp 1, xã Đông Thạnh (huyện Hóc Môn, TP HCM) xảy ra ngày 10/7/2010.
Theo lời kể của chị Vân - con gái bà Dí, khoảng 6h hôm đó, chị nhận được tin báo mẹ bị chết trôi sông, xác đã được vớt lên, đang chờ cơ quan pháp y đến khám nghiệm.
Ông Nguyễn Văn Mừng
Tính từ thời điểm bị dìm xuống nước từ lúc hơn 3h sáng đến khi được đưa lên bờ để lực lượng chức năng khám nghiệm tử thi, bà Dí đã ngụp lặn trong nước hơn 5 tiếng đồng hồ.
Thế nhưng, từ đây bắt đầu xảy ra một chuỗi các sự kiện, khiến nhiều người dân mỗi khi nhớ lại đều rùng mình. Bởi, khi thanh niên đưa bà Dí lên khỏi mặt nước, dùng biện pháp hô hấp nhưng không phát hiện bà có triệu chứng sặc nước. Tức là trong suốt thời gian bà bị dìm xuống nước, bà không thở, vẫn không uống một ngụm nước (điều này cả công an xã cũng xác nhận với PV).
Cứ nghĩ bà đã chết, người dân dùng sợi dây mây quấn quanh, đặt lên chiếc chiếu mới. Đột nhiên đôi bàn tay bà bắt đầu cựa quậy, mắt mở to, ngồi bật dậy nhìn xung quanh. Sự đột ngột sống dậy của bà khiến trẻ con, thậm chí cả thanh niên thần hồn át thần vía, bỏ chạy tán loạn vì kinh ngạc.
“Mẹ tôi hoàn toàn không nhớ bất cứ điều gì vừa xảy ra, miệng chỉ ú ớ, nhìn xung quanh rồi yêu cầu dìu về nhà nghỉ ngơi. Chúng tôi liền đưa mẹ đi cấp cứu ở Bệnh viện Hóc Môn. Sau đó, mẹ được các bác sĩ cho chuyển đến Bệnh viện 115 vì sợ chấn thương sọ não.
Bà Nguyễn Thị Dí sống lại sau 5 giờ chết trôi sông
Qua hai ngày điều trị, mẹ đã có thể tự ăn, uống và các bác sĩ chẩn đoán bà hoàn toàn khỏe mạnh, không có bất cứ biến chứng nào khác lạ”, chị Vân kể.
Sau lần thần chết vồ hụt, bà Dí vẫn không có bất cứ một biểu hiện nào khác lạ. Hằng ngày, bà vẫn đủ sức khỏe giúp con cháu chăm sóc đàn bò sữa, làm việc nhà lặt vặt.
Câu chuyện thoát chết hi hữu của cụ Dí, theo lý giải của các chuyên gia y tế thì, có thể đó chỉ là hiện tượng “chết lâm sàng”. Khi cụ Dí bị đuối nước và được vớt lên do tác động của ngoại lực, trong điều kiện thuận lợi, các trạng thái chức năng của cơ thể được kích thích bất ngờ hoạt động trở lại.
"Xí chỗ" nhà tang lễ, bỗng dưng... sống lại
Sau ca mổ u não, chị Vũ Thị Hải, bà chủ nhỏ của một quầy tạp hoá - in ấn trong con ngõ 107 phố Lĩnh Nam (phường Mai Động, quận Hoàng Mai, Hà Nội) hôn mê suốt 20 ngày. Bệnh viện khuyên chuyển xuống “phòng đại thể” (cạnh nhà xác), gia đình đã đi đặt chỗ trong nhà tang lễ, thì bỗng dưng… chị tỉnh lại.
Đầu năm 2008, những cơn đau đầu thi thoảng hành hạ chị. Tháng 10 năm đó, thấy chị ngoài chứng hay quên còn kèm những trận động kinh thường xuyên hơn, gia đình quyết định đưa chị đi chụp cộng hưởng từ và kết quả là chị bị u não. Ngày cuối cùng của tháng 10/2008, khi Hà Nội chuẩn bị bước vào giữa đỉnh của trận lụt lịch sử thì chị lên bàn mổ.
Chị Vũ Thị Hải bừng tỉnh sau 20 ngày gia đình đã "canh" chỗ trong nhà tang lễ
Theo người nhà chị Hải kể lại, ca mổ phức tạp hơn dự đoán vì khi mổ ra thì phát hiện khối u nằm ngay giữa rãnh não, các bác sĩ phải dừng lại để hội chẩn bởi nếu khoét sâu thêm một tí thì chị sẽ chết ngay trên bàn mổ. Sau ca mổ, chị hôn mê suốt 20 ngày, thậm chí gia đình còn chuẩn bị xong mọi thủ tục cho … về thế giới bên kia.
“Rất nhiều người nhập, rồi lại ra viện, nhưng mẹ thì vẫn nằm yên. Hết bác sĩ ta rồi đến bác sĩ tây vào vạch mắt mẹ để xem giãn đồng tử chưa. Thậm chí, những ngày kế tiếp, vì bệnh viện quá đông nên có người bảo chuyển mẹ xuống “phòng đại thể” (phòng của những người gần đất xa trời, nằm cạnh nhà xác), và gia đình cũng nên tìm nơi an táng”, con trai lớn của chị Hải kể.
Nghe cán bộ bệnh viện nói vậy, nhà chồng chị đã tính cả chuyện đưa chị về chôn cất ở Hưng Yên, quê chồng. Cỗ đám ma cũng đã đặt 45 mâm. Cậu em trai bên chồng thì đặt cọc 10 triệu đồng ở nhà tang lễ Phùng Hưng cho chị nằm lạnh hai ngày, chờ Hà Nội ngớt mưa thì chuyển thi thể về quê. Hai nhà nội ngoại đã thống nhất, vì gia đình chị khó khăn nên thằng lớn ở lại với bố, còn thằng nhỏ sang nhà ngoại để người chị cả nuôi.
Thế nhưng, khi đúng 20 ngày sau, vợ anh bỗng tỉnh dậy và ăn uống như một “con ma đói”.
Tỉnh dậy một cách thần kỳ sau cơn hôn mê, hơn một tuần sau chị được chuyển sang bệnh viện K trung ương để xạ trị, rồi thêm một tháng điều trị hồi sức ở bệnh viện bộ Nông nghiệp, bây giờ nhìn chị, dù vẫn gầy gò nhưng khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười và ánh lên trong đôi mắt một niềm ham sống mãnh liệt.
Nguồn: 24h.com.vn
Ở nước ta, người cao tuổi được Đảng, Nhà nước và các từng lớp dân chúng thuộc mọi lứa tuổi quan tâm trông nom thẳng băng, để người cao tuổi sống vui khoẻ, nối đóng góp trí óc và kinh nghiệm cho công cuộc phát triển giang san. Có lẽ trên thế giới không có nhiều nơi được như ở Việt Nam, nơi tuổi tác là tài sản quí giá của mỗi gia đình, dòng họ, và của cả dân tộc.
Trên phạm vi toàn cầu, phải đến đầu những năm 80 của thế kỷ trước, Liên Hợp Quốc mới có thông điệp về việc đảm bảo một cách không hạn chế mọi quyền lợi của người cao tuổi. Và phải 10 năm sau, vấn đề mang tính toàn cầu này mới chính thức được đặt đúng tầm vóc của nó, khi Liên Hợp Quốc quyết định lấy ngày 1/10 hằng năm làm Ngày quốc tế Người cao tuổi.
Ở Việt Nam, quan tâm trông nom người cao tuổi là đạo lý truyền thống ngàn năm. Hành động theo đạo lý nên không ai kể ra, mà có kể ra cũng không hết, nhưng có thể mường tưởng khái quát qua câu:“Sữa để em thơ, lụa tặng già”. Không chỉ về vật chất, mà đời sống tinh thần của người cao tuổi cũng được toàn tầng lớp quan tâm chăm lo thẳng băng, cố kỉnh càng ngày càng đủ đầy hơn theo điều kiện có thể.
Tuy nhiên, theo số liệu của Hội Người cao tuổi, giờ, đời sống vật chất của phần đông người cao tuổi còn gặp rất nhiều khó khăn. 70% không có tích luỹ về tài chính. Người cao tuổi có cuộc sống dư dả chỉ chiếm khoảng 1%. Ngoài ra, người cao tuổi còn phải đối mặt với bệnh tật. 95% chịu gánh nặng bệnh tật kép, cốt yếu là kinh niên.
Về đời sống tinh thần, hiện có 13% tổng số người cao tuổi gặp trắc trở, và chỉ có 20% cảm thấy thoải mái về tinh thần. ngồi không ít gia đình, quan hệ giữa ông bà, ba má và con cái với nghĩa vụ “thờ mẹ, kính cha”, bổn phận bổn phận “trẻ cậy cha, già cậy con” chưa được trọng, hoặc không được thực hiện thẳng băng do những lý do, cảnh ngộ khác nhau.
Để giúp đỡ từng gia đình và mỗi người cao tuổi, Đảng và Nhà nước ta có nhiều chủ trương, chính sách hiệp với từng thời kỳ, thời đoạn, nhằm từng bước nâng cao mức sống cả về vật chất và tinh thần, tổ chức tốt các dịch vụ tầng lớp đảm bảo cho người cao tuổi sống khoẻ, sống bổ ích; tạo thêm dịp để người cao tuổi dự vào các hoạt động chính trị, kinh tế - tầng lớp, nối đóng góp trí óc và kinh nghiệm vào sự phát triển của giang san.
Gần đây, Pháp lệnh về Người cao tuổi đã được nâng lên thành Luật. Rồi một Chương trình hành động Quốc gia về Người cao tuổi từ nay đến năm 2020 đã dự kiến nhiều chỉ tiêu cụ thể phải đạt 100%. Đó là quờ quạng người cao tuổi được cải thiện đời sống vật chất và tinh thần, được khám chữa bệnh, trông nom sức khoẻ. Người cao tuổi không phải sống trong nhà tạm, người nghèo được giúp đỡ tầng lớp. Mọi người cao tuổi đều được tạo điều kiện dự vào các hoạt động kinh tế - tầng lớp, phát huy vai trò trong gia đình và cộng đồng. Các cấp lãnh đạo, người dân và người cao tuổi nhận thức rõ ràng và đầy đủ về già hoá dân số và sự cần thiết chuẩn bị cho tuổi già…
Tuy không nhiều người cao tuổi có tích lũy tốt về kinh tế, nhưng tuổi tác bao giờ cũng đi kèm với kinh nghiệm, vốn sống, trí óc và bản lĩnh, đó là tài sản vô giá. Tuổi cao - gương sáng - chí càng cao. Ở nơi nào trên giang san ta cũng có thể nêu ra những tấm gương người cao tuổi làm kinh tế giỏi, vừa phát huy công sức, trí óc làm giàu cho bản thân, cho gia đình, cho dòng họ, vừa góp phần giải quyết công ăn việc làm, trợ giúp về nhiều mặt cho các gia đình quanh lối xóm, cho cộng đồng, cho tầng lớp.
Ở phường, xã, thôn, bản, khối phố nào cũng có những người cao tuổi làm cốt cán trong các các cuộc vận động chính trị, văn hóa, tầng lớp; dạy bảo cổ vũ con cháu và chủ động đóng góp, nêu gương sáng trong quờ quạng phong trào, các hoạt động ở cơ sở. Ở đơn vị, tổ chức, doanh nghiệp nào cũng có những người cao tuổi nghỉ hưu rồi vẫn tích cực dự tham mưu, giúp đỡ về trí óc và kinh nghiệm cho lớp kế tiếp. Trong các gia đình, nhiều người cao tuổi dù sức khỏe và điều kiện kinh tế hạn chế vẫn dành thời gian dự nuôi dạy cháu con. Thật hạnh phúc cho những đôi vợ chồng trẻ nào có ông bà nội ngoại trợ đỡ việc săn sóc con cái.
Hiện cả nước ta có khoảng 8,5 triệu người cao tuổi, chiếm 10% dân số. Những con số này sẽ càng ngày càng tăng theo khuynh hướng già hoá dân số. Cách đây khoảng 10 năm, Đại hội thế giới lần thứ 2 về Người cao tuổi tổ chức tại thủ đô Madrid (Tây Ban Nha) đã khẳng định: “Sự tăng thêm tuổi thọ ở nhiều vùng trên thế giới là một thành tựu quan trọng của loài người”. Đã là thành tựu của loài người thì kỹ năng, kinh nghiệm, trí óc của người cao tuổi kiên cố phải được dìm như một thứ tài sản vô giá. Ở Việt Nam, điều này hiệp với đạo lý truyền thống, nên đã, đang và sẽ còn nối được biểu đạt rõ ràng và mạnh mẽ hơn trong thực tại
Labels:
Sức khỏe đời sống
0 comments:
Post a Comment